Chiếc điện thoại và nhân cách

| |

Hai đứa cháu, đứa gọi bằng cậu, đứa gọi bằng chú, chẳng hiểu sao kém quá nên phải ngậm ngùi vào trường Dân Lập. Thật tình mà nói cực chẳng đã mới cho con em vào học trường Dân Lập vì lý do này hay lý do khác. Dẫu hai đứa  học Dân Lập nhưng mọi người trong gia đình vẫn thích cho các cháu học trường Công Lập. 
Chuyện trước tiên thích học Công Lập là học phí rẻ hơn Dân Lập. Và, một chuyện nữa là đa phần kỷ luật của trường Công Lập vẫn hơn Dân Lập. 
Hai đứa nhỏ học 2 trường Dân Lập khác nhau cũng có cái hay. Kết quả đào tạo, dạy dỗ ở hai trường Dân Lập ấy khác nhau hẳn, cách riêng là về kỷ luật, về nhân cách.
Trường của đứa cháu gọi bằng cậu cấm chỉ dùng điện thoại di động ở tất cả học sinh theo học trong trường. Học trò cần liên lạc với phụ huynh, với gia đình thì dùng điện thoại của nhà trường để liên lạc. Chẳng hiểu cách huấn luyện, đào tạo như thế nào mà các cháu ở trường này rất thật thà không có em nào dùng điện thoại lén cả. 
Có em vì nhu cầu liên lạc với gia đình để tiện việc đón rước và cũng giảm phần tốn kém cho điện thoại chung của nhà trường nên có dùng điện thoại cá nhân nhưng đầu giờ học lên nạp ngay cho giáo viên chủ nhiệm theo quy định chung. Đến tối, truớc giờ tan lớp em nhận lại từ giáo viên chủ nhiệm để trực tiếp liên lạc với gia đình. Ngày nào cũng vậy, thành thói quen, các em đã chủ động nộp điện thoại để đến giờ về mới lên nhận lại.
Ngược lại, trường của đứa cháu gọi bằng chú cũng cấm ấy nhưng chẳng hiểu sao điện thoại dùng lén cứ nhan nhản xuất hiện. Nhiều người đã phát hiện ra các cháu dùng điện thoại lén một cách hết sức “đơn sơ”. Chuyện hé lộ các em dùng lén điện thoại di động vì trong những giờ nghỉ, giờ ngủ các em tranh thủ lấy điện thoại để chát chít và nhắn tin. Hễ không có giám thị thì các em mặc sức tung hoành trên cái cục alô nho nhỏ. Nghe tiếng động của giám thị là các em nhanh tay giấu nhẹm. Bên cạnh chuyện lộ ấy còn chuyện nữa là các em đã nhắn tin thăm các bạn ngay trong giờ học, giờ sinh hoạt của các em và có để lại “di chứng” hẳn hoi. Và, chuyện buồn cười nhất là vừa tan trường, ra khỏi cổng trường thì đa phần các em móc điện thoại ra để liên lạc. Nhiều người nhìn thấy cảnh tượng ấy vừa ngạc nhiên vừa đau đớn lòng cho cách sử dụng lén lút như thế này.
Chuyện có nhu cầu dùng điện thoại cá nhân là chuyện hết sức hiển nhiên trong thời đại thông tin. Chuyện dùng kén sinh viên là chuyện xấu bởi vì xét trên một phương diện nào đó thì vi phạm kỷ luật của nhà trường.
Giả như nhà trường cứ cho các em sử dụng trong giờ giải lao và cho giáo viên chủ nhiệm biết số của các em thì thấy dễ hơn cho việc giáo dục. Có thể nhưng ngày nghỉ, giáo viên chủ nhiệm có thể chủ động đôn đốc các em học bài, thăm hỏi sức khỏe của các em vì số máy của các em được giáo viên chủ nhiệm cho vào quyển sổ tay hoặc lưu vào máy cá nhân của mình.
Thử nghĩ, các em đang còn ngồi trên ghế nhà trường mà các em đã chơi trò đối phó, chơi trò hai mặt thì khi ra trường, ra ngoài xã hội các em sẽ như thế nào. Chuyện chiếc điện thoại tưởng nghĩ là chuyện nhỏ nhưng nếu ta không giải thích, ta không huấn luyện cho các em công dụng cũng như cách dùng nó thì sẽ gây ra nhiều thiệt hại lớn. Thiệt hại lớn mà người ta không lường được trước đó chính là nhân cách của các em.
Liệu rằng những đứa trẻ ấy phát triển bình thường không khi ngày mỗi ngày các em phải sống trong tâm trạng 2 mặt, tâm trạng đối phó với lề luật, đạo lý. Các em vẫn hô to khẩu hiệu “Khiêm tốn- Thật thà – Dũng cảm” nhưng thử hỏi cách gian dối, đối phó như thế còn giữ được tính thật thà, ngây thơ trong sáng của tuổi thơ nữa hay không ?
Tưởng cũng nên huấn luyện cho các em sống theo tâm tình luật lập ra vì con người chứ con người không phải vì luật. Nếu cứ vì luật để mà tránh mà né để tìm cách luồn lách thì sẽ sản sinh ra những nhân cách hết sức dị dạng. Nên chăng cần huấn luyện cho các em thành những con người sống thật, sống chân thành trước hết với chính bản thân các em.
Nếu cứ để tình trạng đối phó, hai mặt in sâu vào trong đào tạo thì nhà trường và xã hội sẽ lãnh một hậu quả khôn lường cho cách lối đào tạo này.
Thanh Tâm 25-11-2012
Anmai, CSsR
Anmai, CSsR-dongcongnet


Đọc tiếp ...

Chú bé mù dắt mẹ qua tuyệt vọng

| |

Đây là một nhân chứng niềm tin sáng ngời cho nền văn hóa tình thương, văn hóa sự sống. Đức Hồng Y John O’Connor, nguyên Tổng Giám Muc New York từng phát biểu: “Các bạn trẻ Công giáo cần phải xem câu chuyện này”. Đó là hành trình của chị Lacey Buchanan, đi từ tuyệt vọng trước nguy cơ phá thai tới sự sống mới. Đuốc soi đường cho chị thoát khỏi tuyệt vọng chính là đứa con chị cưu mang, cùng với niềm tin vào ơn thánh Chúa và lòng tốt của mọi người.

Năm 15 tuổi, Lacey gặp anh Chris và họ đã yêu nhau. Sau sáu năm, họ đã đi tới hôn nhân. Sau hai năm chung sống, chị Lacey đã có thai em bé. Khi siêu âm, các bác sĩ đã phát hiện ra thai nhi không được bình thường, khó có thể sống, và có thể tổn thương trí não. Mọi sự như sụp đổ trước mắt anh chị. Nhiều người đã khuyên chị nên phá bỏ thai nhi đó, nhưng rồi chị cương quyết giữ lại.  

“Ngày 18 tháng 2 năm 2011, cuộc đời chúng tôi đã mãi mãi thay đổi khi tôi sinh con đầu lòng, đặt tên là Christian Taylor Buchanan. Cháu sinh ra bị hở hàm ếch hai bên môi và gần như bị mù hoàn toàn. Trang blog này kể lại câu chuyện cuộc đời của cháu, chúng tôi chia sẻ những niềm vui, những khó khăn thử thách và hành trình tiến lên phía trước đầy kinh ngạc và gian lao của gia đình chúng tôi!"

Sau khi sinh, cháu Christian đã phải trải qua phẫu thuật và mất 4 tuần nằm trong lồng kính đặc biệt. 
"Bây giờ là một giờ sáng, ba ngày sau khi đoạn video của tôi được truyền đi. Tôi đang hối hả nói chuyện với mọi người, trả lời những tin nhắn và đọc các lời chia sẻ và cảm nghiệm tất cả tình yêu mà tôi đang đón nhận. Trong ba ngày qua, hơn 6 triệu người đã theo dõi tôi dốc bầu tâm sự câu chuyện gia đình mình. Tôi đã không ngờ rằng sẽ nhận được sự khích lệ như thế, nhưng tôi biết rằng Chúa đang hiện diện ở đây.

Khi ngồi ở (bệnh viện) Nhi Vanderbilt, tôi đã nghĩ cuộc đời mình thế là hết. Một lúc sau tôi biết rằng nó mới chỉ bắt đầu. Tôi đã bị cuốn vào những vấn đề của mình đến nỗi không thể nhận ra những điều Chúa đang mở ra cho tôi. Bây giờ đang mở ra, tôi mới chỉ đang ngồi lại và thấy kinh ngạc trước mọi sự. Tôi không nghĩ mình đã làm điều gì đó đặc biệt, và thực sự tôi không phải là người đặc biệt. Chính Đức Kitô ở trong tôi mới đặc biệt như thế. Chính Người ban cho tôi niềm vui, niềm hạnh phúc, tình yêu và sự bình an. Không có Đức Kitô, tôi chắc chắn rằng mình sẽ không thể duy trì mọi sự mà tôi đã trải qua trong năm vừa rồi. Tôi dâng tất cả niềm tin và danh dự cho Chúa! Người đã nâng đỡ tôi hai năm vừa qua từ lúc mang thai, rồi sinh con và nuôi cháu Christian. Đức Chúa mà chúng tôi phụng sự thật tuyệt vời dường bao. Người không chỉ dõi theo tôi qua biến cố này, Người còn làm cho chúng tôi được vinh quang!!

Đoạn video cứ lan truyền đi đã mang lại cho đời tôi biết bao điều. Tôi không chắc mình có thể kể ra hết được! Tôi đã nhận được những tin nhắn từ những người nói với tôi rằng nếu họ phải đối diện với một quyết định tương tự như tôi, họ sẽ chọn sự sống!!! Chúa đang dùng cháu Christian để cứu mọi người!

Tôi đã được nhiều người chia sẻ rằng họ cảm thấy hối tiếc cho chính mình khi xem đoạn Video này, và bây giờ họ biết ơn vì cuộc đời họ đã được mở ra tương lai. Chúa đang dùng chính cháu Christian để đem lại cho họ niềm vui thực sự và cho họ thấy đừng than thân trách phận nữa!

Nhiều người đã nói với tôi rằng cháu Christian rất đẹp. Mới tháng trước tôi còn ngại ngùng khi giới thiệu cháu cho mọi người. Bây giờ thì tốt hơn các bạn hãy tin rằng tôi sẽ đưa cháu lên sân khấu với nụ cười rạng rỡ nhất trên gương mặt và là một người mẹ tự hào nhất mà các bạn chưa từng thấy. Thiên Chúa đang dùng chính cháu Christian để cho thấy vẻ đẹp thực sự là gì!

Tôi từng gặp những người như cháu Christian! Đó là những người hạnh phúc, tử tế và tuyệt vời! Họ cho tôi niềm hi vọng rằng Christian rồi cũng sẽ ổn thôi! Chúa đang dùng chính Christian để cho mọi người thấy lòng nhẫn nại là gì!

Các hãng truyền thông quốc gia đã liên lạc với tôi để phỏng vấn, một hãng đang lên kế hoạch theo tôi trong tuần tới để quay phim một ngày trong đời sống của tôi và cháu Christian. Chúng tôi còn xuất hiện trên các bản tin trên mạng nhiều gấp bội, và đoạn video của chúng tôi đã có hơn 6 triệu lượt người xem. Thiên Chúa đã cho tôi thấy rằng nếu tôi biết lắng nghe Người, Người sẽ thực hiện cho tôi những điều kì diệu hơn tôi có thể tưởng tượng! Chúa đang dùng chính Christian để loan truyền thông điệp của Người đi khắp thế giới!

Tôi chỉ muốn mọi độc giả biết rằng tôi biết ơn tất cả mọi người. “Lời cám ơn” không thể diễn tả được điều tôi cảm nhận. Lời cảm ơn không đủ để lột tả lòng biết ơn của tôi. Thực vậy, không có từ nào tương xứng cả.

Thiên Chúa đã chọn tôi làm mẹ cháu Christian. Không phải vì Người biết tôi có thể cáng đáng được hay vì tôi là người đặc biệt, nhưng vì Người biết rằng tôi sẽ được gia đình, bạn bè trợ giúp và vì Người biết rằng tôi sẽ xin Người đổ ơn giúp tôi nuôi cháu và vượt qua thời khắc khó khăn thay vì tự mình loay hoay làm lấy. 

Vì thế tôi xin nói CẢM ƠN từ sâu thẳm trong lòng! Và khi cháu Christian lớn lên, cháu sẽ nghe biết tất cả những người tuyệt vời đã đi vào cuộc đời cháu, tôi tin cháu cũng sẽ biết ơn như vậy!”

Lacey Buchanan
            

Đọc tiếp ...

Phương Cách Cầu Nguyện

| |


(Dunghuy †) -Một hôm, một vị chức sắc nghe nói về một tập thể những vị ẩn sĩ hiện sinh sống ở một hòn đảo. Ông quyết định đến thăm dò xem có phải họ là những nhà chiêm niệm đích thực hay chỉ là một nhóm những kẻ cuồng tín. Vị chức sắc gặp những vị ẩn sĩ đang ở gần bờ biển. Ông liền tra vấn các vị ẩn sĩ như sau:

- Có ai trong các vị ở đây đã đọc tác phẩm Đêm Tối Tâm Hồn của thánh Gioan Thánh Giá chưa?



Tất cả các vị ẩn sĩ đều lắc đầu. Vị chức sắc lại tiếp tục hỏi:

- Còn về Lâu Đài Nội Tâm của thánh Têrêsa Avila thì sao?

Một lần nữa, các vị ẩn sĩ cũng lắc đầu không biết. Vị chức sắc tiếp tục vặn hỏi các vị ẩn sĩ về linh đạo và những kinh nghiệm thiêng liêng điển hình của những vị thánh và những nhà chiêm niệm đã có tên tuổi trong Giáo Hội, nhưng chẳng có một ai trong số những vị ẩn sĩ biết về những nhân vật đó. Vị chức sắc hết sức kinh ngạc và thốt lên:

- Thực là khó chịu làm sao. Các vị tự xưng mình là những vị ẩn sĩ, những nhà chiêm niệm, vậy mà chẳng có một ai trong số các vị biết gì về linh đạo và cầu nguyện cả.

Vị chức sắc bực bội quay lưng lại các vị ẩn sĩ và lập tức lên thuyền trở về nhà. Nhưng vừa bước lên thuyền thì trời mưa như trút, biển động mạnh, vị chức sắc cằn nhằn rằng:

- Thật là khủng khiếp nếu tôi bị kẹt lại ở đây, giữa những người giả danh là ẩn sĩ này. Những người này chẳng có chút kiến thức gì về cầu nguyện cả. Thấy vị chức sắc chê trách, các vị ẩn sĩ cầu nguyện cho ông rằng:

- Lạy Chúa, xin làm cho trời quang mây tạnh để vị khách đáng kính của chúng con có thể ra về bình an.

Chỉ một lúc sau, trời yên biển lặng và chẳng còn mưa bão gì cả, những tia nắng đã xuất hiện, bầu trời trở nên rạng rỡ tươi tắn.
***

Người ta thường nói: người làm sao thì chiêm bao làm vậy. Vị chức sắc có một quan niệm về cầu nguyện rất lạ đời. Ông đã đồng hoá khả năng tri thức về cầu nguyện, sự uyên bác về ý thức của lời cầu nguyện với chính việc cầu nguyện. Chính vì vậy ông cũng đem tư tưởng đó để áp dụng làm thước đo đánh giá mức độ đời sống thánh thiện và đời sống chiêm niệm của những vị ẩn sĩ trên một đảo xa. Vả lại, trước khi thăm các vị ẩn sĩ, ông cũng đã ngầm có ý tưởng là nghi ngờ sự thành tín của những vị này. Ông không chắc đó là những người chân tu mà chỉ là những kẻ cuồng tín. Chính vì vậy ông đã không tìm ra được sự thật và cũng không biết đâu là giá trị, ý nghĩa cũng như phương cách cầu nguyện đích thực là gì. Chỉ khi Thiên Chúa đã đáp lại lời cầu xin khẩn nguyện của các vị ẩn sĩ cho trời ngừng mưa thì ông mới ngỡ ngàng.

Thật ra, cầu nguyện không phải là một mớ kiến thức những lý thuyết trừu tượng. Những lời chia sẻ và những kinh nghiệm của các vị thánh, những người đã thành đạt trong những phương pháp cầu nguyện chỉ có giá trị gợi ý cho chúng ta mà thôi. Mỗi chúng ta phải thực hành và tự tìm ra một phương pháp, một cách thức phù hợp để hiện diện trước Chúa, xây dựng một mối tương quan thân tình với Ngài. Đó mới là cách cầu nguyện đích thực. Tuy nhiên, đó mới là những cố gắng, nỗ lực của chính bản thân chúng ta trong việc cầu nguyện chứ chưa phải là cầu nguyện đích thực. Chỉ có Chúa Thánh Thần mới dạy cho chúng ta biết cầu nguyện như thế nào cho đúng, như lời thánh Phaolô dạy rằng:

“Thần Khí giúp đỡ chúng ta là những kẻ yếu hèn, vì chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho phải, nhưng chính Thần Khí cầu thay nguyện giúp chúng ta bằng những tiếng rên siết khôn tả và tin Chúa, Đấng thấu suốt tâm can, biết Thần Khí muốn nói gì. Thần Khí cầu thay nguyện giúp các thánh theo ý của Thiên Chúa”.



Nguồn: ngonluanho.net

Đọc tiếp ...

Mười Cái Hay Của Đức Thánh Cha Phanxicô

| |



1. Ngài là Giáo Hoàng của người nghèo thay vì Giáo Hoàng của các đại gia, cố nuôi.
2. Ngài xin người ta cầu nguyện cho mình thay vì xin hãy lắng nghe ngài giảng.
3. Ngài ngồi cuối phòng họp lắng nghe thay vì ngồi ghế danh dự hàng đầu.
4. Ngài chọn nhà trọ đơn sơ để ở thay vì dọn vào Dinh Giáo Hoàng.
5. Ngài đi xe buýt thay vì đi xe hơi Đức, Nhật với tài xế riêng.
6. Ngài tự đi lấy hành lý thay vì có thư ký tay xách, tay mang.
7. Ngài tự nấu ăn thay vì có đầu bếp riêng.
8. Ngài gọi chào anh gác cổng thay vì dân nghèo đứng cổng mà xem.
9. Ngải móc túi trả tiền phòng thay vì tùy lòng hảo tâm.
10. Ngài chọn áo trắng, nhẫn bạc thay vì áo đỏ kim tuyến, nhẫn vàng.

Chúng con cám ơn Chúa đã ban cho chúng con một Giáo hoàng Phanxicô gương mẫu và tuyệt vời của thời đại @ a-còng, IPad, nhưng Chúa ơi!... Ngài làm chúng con... nhột và phải suy nghĩ nhiều!

TTT
 

Đọc tiếp ...

Mẹ Chết Thay Con

| |

(Dunghuy †) Trên một tờ báo y học ở Achentina, bác sĩ Jean Cortez đã kể lại trường hợp đặc biệt mà chính ông đã chứng kiến. Ông đang điều trị cho một bé gái tên là Angien. Em bị ung thư bao tử, một bệnh rất hiếm gặp nơi trẻ em. Sau mấy lần giải phẫu và điều trị đủ cách, ông đành báo tin buồn cho bà mẹ là ông đành chịu bất lực trước căn bệnh hiểm nghèo này, và cho biết Angien đã chết! Bà Maria mẹ em bé gần như hóa điên khi nghe tin ấy. Bà nhất quyết không cho ai đụng vào thi thể của con, và quì cầu nguyện nhiều giờ bên giường con. Bác sĩ Coóc-tê rất xúc động khi nghe thấy lời bà cầu xin cho mình được chết thay con. Ông cùng mọi người im lặng ra bên ngoài để bà một mình với đứa con yêu đã chết.
Nửa tiếng đồng hồ sau, mọi người lại vào phòng. Mọi người hiện diện đều rất ngạc nhiên khi thấy Angien đã khỏe lại. Gương mặt em rạng rỡ vui vẻ. Em đang ngồi trên giường và ôm mẹ, còn mẹ em thì lại nằm gục trên giường và đang ở trong tình trạng sắp chết. Bà thều thào nói với bác sĩ rằng: “Thưa bác sĩ, tôi rất mừng được Chúa đã thương nhậm lời cầu của tôi là cho tôi được chịu bệnh thay thế cho con tôi!”.
Bấy giờ bác sĩ Coóctê lập tức cho tái xét nghiệm và kết quả là bé Angien đã hoàn toàn bình phục, còn bà Maria mẹ em lại mắc chứng bệnh ung thư bao tử của em mà trước đó bà không hề mắc phải. Thân nhân xúm lại chung quanh bà Maria để động viên an ủi bà và có người hứa sẽ thay bà mà nhận bé Angien làm con và chăm sóc nuôi dạy bé nên người tốt. Vài giờ sau bà Maria tắt thở trong bình an, Bà được mọi người kính phục về tình mẫu tử cao quí bà dành cho con.
Bác sĩ Coóctê kết luận: “Tôi không thể giải thích lý do tại sao chuyện này lại có thể xảy ra được! Vì rõ ràng trước đó cô bé Angien đã chết. Có thể đã có một quyền năng siêu phàm nào đó tác động và hoán chuyển căn bệnh quái ác từ nơi đứa con sang cho bà mẹ!”
Tình mẫu tử thiêng liêng đã khiến bà Maria hy sinh chịu chết thay cho con. Tình mẫu tử ấy là phản ảnh tình yêu của Đức Giêsu, Mục Tử nhân lành đối với các tín hữu là đoàn chiên của Người. Người đã nói :“Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13).
Câu truyện quả rất cảm động, thật không gì đẹp và cao quý cho bằng tình thương của mẹ cha. Xin cho mọi người con cái đều nhận ra tình yêu của cha mẹ. Các ngài sẵn sàng làm mọi thứ để cho con cái được đẹp được tốt, được bằng anh bằng em, bằng bạn bằng bè, dù bản thân phải chịu nhiều thiệt thòi, dù bị khinh chê, bị hiểu lầm thì tình thương vẫn không đổi thay.
Sưu Tầm

Đọc tiếp ...

Phút thật lòng

| |

(Dunghuy †)-PHÚT THẬT LÒNG là lúc mới bước vào nhà tu, tôi ngờ nghệch tin rằng Nhà Dòng là một gia đình, mọi người yêu thương nhau, sống chân thành và làm việc hết mình vì nhau.
PHÚT THẬT LÒNG là đôi khi cộng đoàn tu trì trở nên giống một trại lính không hơn không kém. Cũng đập đi, hò đứng, kẻng ăn, kẻng ngủ, cũng tiêu chuẩn, ăn chia đồng đều như ai!
PHÚT THẬT LÒNG, có những cạnh tranh nhỏ nhen tầm thường len lỏi trong tôi.
PHÚT THẬT LÒNG, trong một mớ hỗn độn động lực tôi đi tu, bàng bạc hơi hám ý tưởng vinh thân phì gia
PHÚT THẬT LÒNG, Kinh Thánh khẳng định: “Cho thì có phúc hơn nhận”; đời thì bảo: “tu là cỏi phúc”. Từ lúc đi tu tôi đã nhận nhiều hơncho. Có cái gì mâu thuẩn, lấn cấn ở đây!?
PHÚT THẬT LÒNG làm tôi băn khoăn khi đọc câu này của Lm Nguyễn Thái Hợp: “Theo một số nghiên cứu tâm lý học, xem ra các tu sĩ trẻ khi rời môi trường huấn luyện không những ít trưởng thành về nhân bản, mà đôi khi còn tụt hậu về nhân cách, so sánh với những người cùng lứa tuổi và trình độ ở ngoài đời”[2].
PHÚT THẬT LÒNG đôi khi tôi muốn ngưng ngay thói đạo đức giả, phải lấy lòng người này, phải làm vừa lòng người kia, để sống là chính mình, không màng cân đo đong đếm những lời khen – chê. Tu mà lị!
PHÚT THẬT LÒNG, tôi cố chia sẻ Lời Chúa một cách thật bài bản, đao to búa lớn để rồi phải sống gượng gạo trước mặt mọi người.
PHÚT THẬT LÒNG làm tôi thắc mắc không biết “cộng đoàn là trường dạy yêu thương”[3] hay lò luyện nói dối đây.
PHÚT THẬT LÒNG, thật sự tôi rất khó chịu trước một vài thái cử của một người anh em, nhưng vẫn cứ cố tỏ ra tự nhiên, vui vẻ.
PHÚT THẬT LÒNG là nhiều khi muốn nói ra hết mọi suy nghĩ về ai đó mà không sợ họ sẽ đánh giá thế nào về bản thân mình…
PHÚT THẬT LÒNG lại nói về lượng giá. Nhiều khi chẳng phải muốn tốt cho anh em mà tôi nhận xét hay góp ý cho họ đâu. Đơn thuần là để ‘lòe’ khả năng nhận định, phán đoán của tôi thôi.
PHÚT THẬT LÒNG là lúc tôi muốn bênh vực, minh oan cho một người anh em nhưng … ngại đụng độ với bề trên.
PHÚT THẬT LÒNG là nhiều khi tôi đã lo sợ vô lý & e ngại lố lăng.
PHÚT THẬT LÒNG là hôm nay tôi năng động hẳn lên, vui vẻ ra mặt, nói năng huyên thuyên… vả chăng vì sự hiện diện của bóng hồng xinh xinh?
PHÚT THẬT LÒNG, “Bố ơi! Con gái bố báo tin vui sao bố lại buồn?”
PHÚT THẬT LÒNG là nhiều lúc muốn ‘share’ cho ai đó đang thiếu ăn một ít thực phẩm đang chờ hết đát để tống vào sọt rác mà không dám. Của cộng đoàn. Của chung!
PHÚT THẬT LÒNG là chịu khó ngồi ở nhà xem những hình ảnh chết trong “Những ước mơ xanh”, “Thay lời muốn nói” trên TV, hay giết thời gian bằng cách nào tùy ý, thay vì đi đến tận nơi tiếp xúc và cảm cái cảm của những con người sống. “Thời gian thụ huấn mà em!?”.
PHÚT THẬT LÒNG, sau lưng bề trên thì tôi mạnh miệng lắm, còn trước mặt thì cổ cứ rụt lại như sợ ai chực sẵn dao để chém không bằng.
PHÚT THẬT LÒNG là muốn tồn tại một cách an toàn trong nhà dòng thì hãy ghi nhớ câu này: “Lời nói chẳng mất tiền mua; Lựa lời mà nói cho vừa lòng bề trên.”
PHÚT THẬT LÒNG, đi tu thì phải học cách sống với bề trên, phải luyện khả năng uốn lưỡi, cố bắt cho được “tần số” của các ngài. Kinh nghiệm quý của đàn anh để lại đấy!
PHÚT THẬT LÒNG là giây phút hồi hộp “ không biết năm tới mình ở với Ai đây?”
PHÚT THẬT LÒNG, điều thiếu khôn ngoan nhất trong đời tu là “đối thoại” trong cảnh huống “tình ngay  gian”. Tu mà tình tiếc gì!
PHÚT THẬT LÒNG, người tu sĩ “khôn ngoan” biết rằng khi bản án đã được phán quyết, đối chọi với bề trên là điều tối kỵ (dù biết chắc mình đúng). Không lẽ bề trên sai?!? Nhục thấy mồ!
PHÚT THẬT LÒNG, đọc đến đây, tôi nhìn xuống cuối bài ngay: Thằng nào chán sống rồi đây?
PHÚT THẬT LÒNG khiến vẻ mặt của người duyệt bài nội san phân vân lưỡng lự:đăng hay không đăng bài này?
PHÚT THẬT LÒNG, có hai điều làm tôi cân nhắc. Làm điều lẽ ra không nên làm để rồi hối hận và không làm điều cần phải làm để hối tiếc về sau.
PHÚT THẬT LÒNG, tôi muốn viết những dòng này một cách tự nhiên, vô tư. Nhưng không dễ.
PHÚT THẬT LÒNG, đã có lúc người viết bài này có ý định không ký tên.
Thưa anh em, có những PHÚT THẬT LÒNG làm ta ĐAU LÒNG, vì đối diện với sự thật đã khó, đối diện với chính mình càng khó hơn. Thế nhưng, không phải vì vậy mà ta buông xuôi, bỏ cuộc. Grace Hopper đã nói: “Con tàu rất an toàn khi neo đậu ở cảng, nhưng người ta đóng tàu không phải nhằm mục đích đó”.  Cuộc sống sẽ đóng cửa, sẽ bịt lối những ai đi ngược lại nó. Mỗi chúng ta được mời gọi để sống một cuộc đời sung mãn trong tương quan tình yêu với Chúa và tha nhân. Mỗi cộng đoàn tu trì được mời gọi để hiện diện như thiên đường dương thế, hầu giúp người khác hướng đến Nước Trời vĩnh cửu. Xin để những PHÚT THẬT LÒNG giúp ta ý thức rõ và thi hành sứ mệnh cao cả đó.

                                                                                                            Petloana

Đọc tiếp ...

Món Qùa Giáng Sinh

| |

(Dunghuy †) Giáng sinh này, tôi không ước được tặng quà
Nhưng mong ước có quà để mà cho đi
Cho các em thiếu nhi, cho những người còn thiếu thốn...
Cho các gia đình hiệp nhất với tấm lòng khoan dung độ lượng.
Cho tình thương và niềm tin được triển n
ở trong trái tim mỗi người...
Có Chúa Hài Đồng Giê-su ở CHÍNH giữa
Mọi người sẽ nên trong sạch
Mọi gia đình sẽ được hạnh phúc
Cùng quây quần bên nhau hát những ca khúc Giáng Sinh
Bên lò sưởi nguồn khí ấm áp, chan chứa đậm tình người.
Tôi mong ước biết bao...
Trái tim họ cảm nhận tình yêu bao la hòa với niềm vui thánh thiện.
Tôi âm thầm cầu nguyện cho những vì sao kém may mắn Rằng, Thiên thần của Chúa sẽ chạm tới, cho lòng các bạn được ấm nồng.
Amen....

Đọc tiếp ...

Bàn tay của mẹ, bài học của con

| |

(Dunghuy †) - Một thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên cho một công ty lớn.

Anh ta vừa xong buổi phỏng vấn đầu tiên, ông giám đốc phỏng vấn lần cuối để quyết định nhận hay không nhận anh ta.
Viên giám đốc khám phá học bạ của chàng thanh niên, tất cả đều tốt, và năm nào, từ bậc trung học đến các chương trình nghiên cứu sau đại học, cũng đều xuất sắc, không năm nào mà anh chàng thanh niên không hoàn thành vượt bực.
Viên giám đốc hỏi : “Anh đã được học bổng nào của trường?”
Chàng thanh niên đáp : “Thưa không”.
Viên giám đốc hỏi: “Thế cha anh trả học phí cho anh đi học?”
Chàng thanh niên đáp: “Cha tôi chết khi tôi vừa mới 1 tuổi đầu. Mẹ tôi mới là người lo trả học phí”.
Viên giám đốc lại hỏi: “Mẹ của anh làm việc ở đâu?”
Chàng thanh niên đáp: “Mẹ tôi làm việc giặt áo quần”.
Viên giám đốc bảo chàng thanh niên đưa đôi bàn tay cho ông ta xem. Chàng thanh niên đưa hai bàn tay mịn màng và hoàn hảo của chàng cho ông giám đốc xem.
Viên giám đốc hỏi: “Vậy trước nay anh có bao giờ giúp mẹ giặt giũ áo quần không?”
“Chưa bao giờ, mẹ luôn bảo tôi lo học và đọc thêm nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi giặt áo quần nhanh hơn tôi”. – Chàng thanh niên đáp.
Viên giám đốc dặn chàng thanh niên: “Tôi yêu cầu anh một việc. Hôm nay khi trở lại nhà, lau sạch đôi bàn tay của mẹ anh, và rồi ngày mai đến gặp tôi”.
Chàng thanh niên cảm thấy khả năng được công việc tốt này rất là cao. Khi vừa về đến nhà, chàng ta sung sướng thưa với mẹ để được lau sạch đôi bàn tay của bà. Mẹ chàng cảm thấy có gì đó khác lạ, sung sướng, nhưng với một cảm giác vừa vui mà cũng vừa buồn, bà đưa đôi bàn tay cho con trai xem.
Chàng thanh niên từ từ lau sạch đôi bàn tay của mẹ. Vừa lau, nước mắt chàng tuôn tràn. Đây là lần đầu tiên chàng thanh niên mới khám phá đôi tay mẹ mình, đôi bàn tay nhăn nheo và đầy những vết bầm đen. Những vết bầm làm đau nhức đến nỗi bà đã rùng mình khi được lau bằng nước. Lần đầu tiên trong đời, chàng thanh niên nhận thức ra rằng, chính từ đôi bàn tay giặt quần áo mỗi ngày này đã giúp trả học phí cho chàng.
Những vết bầm trong tôi tay của mẹ là giá mẹ chàng phải trả cho ngày chàng tốt nghiệp, cho những xuất sắc trong học vấn và cho tương lai sẽ tới của chàng.
Sau khi lau sạch đôi tay của mẹ, chàng thanh niên lặng lẽ giặt hết phần áo quần còn lại của mẹ.
Tối đó, hai mẹ con tâm sự với nhau thật lâu.
Sáng hôm sau, chàng thanh niên tới gặp ông giám đốc.
Viên giám đốc lưu ý những giọt nước mắt chưa ráo hết trong đôi mắt của chàng thanh niên, và hỏi: “Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và đã học được hôm qua ở nhà không?”
Chàng thanh niên đáp: “Tôi lau sạch đôi tay của mẹ, và cũng giặt hết phần áo quần còn lại”.
Viên giám đốc hỏi: “Cảm tưởng của anh ra sao?”
Chàng thanh niên đáp: “Thứ nhất, bây giờ tôi hiểu thế là ý nghĩa của lòng biết ơn; không có mẹ, tôi không thể thành tựu được như hôm nay. Thứ hai, qua việc hợp tác với nhau, và qua việc giúp mẹ giặt quần áo, giờ tôi mới ý thức rằng thật khó khăn và gian khổ để hoàn tất công việc. Thứ ba, tôi biết ơn sự quan trọng và giá trị của quan hệ gia đình”.
Viên giám đốc nói: “Đây là những gì tôi tìm kiếm nơi người sẽ là quản trị viên trong công ty chúng tôi. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn sự giúp đỡ của những người khác, một người cảm thông sự chịu đựng của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc là mục đích duy nhất của cuộc đời. Em được nhận”.
Sau đó, chàng thanh niên làm việc hăng say, và nhận được sự kính trọng của các nhân viên dưới quyền. Tất cả nhân viên làm việc kiên trì và hợp tác như một đội. Thành tựu của công ty mỗi ngày được nhiều cải thiện.
Một đứa bé, được che chở và có thói quen muốn gì đước nấy, có thể sẽ phát triển “tâm lý đặc quyền” và sẽ luôn nghĩ đến mình trước. Hắn sẽ thờ ơ về các nỗ lực của cha mẹ.
Khi làm việc, hắn giả thiết rằng mọi người phải vâng lời hắn, và khi trở thành một quản trị viên hắn có thể sẽ không bao giờ biết sự chịu đựng của các nhân viên dưới quyền và luôn đổ thừa cho người khác.
Đối với loại người này, có thể học giỏi, có thể thành công một thời gian ngắn nhưng thật sự sẽ không cảm nhận được ý nghĩa của thành tựu. Hắn sẽ cằn nhằn, lòng chất đầy oán ghét và đấu tranh để có được nhiều thứ cho mình. Nếu chúng ta thuộc loại cha mẹ chuyên bao che con cái như thế này, phải chăng chúng ta đang cho chúng thấy tình thương của cha mẹ hay thay vì đang tàn phá chúng?
Bạn có thể cho con cái sống trong những căn nhà lớn, ăn thức ăn ngon, học dương cầm, xem TV màn ảnh rộng. Nhưng khi chúng ta cắt cỏ, xin vui lòng cho chúng làm việc đó. Sau bữa cơm, hãy để chúng rữa chén bát cùng với anh chị em chúng. Không phải vì các bạn không có tiền để mướn người làm trong nhà, nhưng bởi vì bạn nên thương con đúng cách. Bạn muốn chúng hiểu rằng, bất kể cha mẹ giàu có cỡ nào, một ngày tóc họ cũng sẽ bạc như mẹ của người bạn trẻ kia. Điều quan trọng nhất là con cái của bạn học để biết hơn sự khó khăn, học khả năng cùng làm việc với những người khác để hoàn thành công việc.


NguoiVietBoston dịch



Đọc tiếp ...

Đi tu, bên Đạo Công Giáo, có phí uổng cho đời không? – “Cứ để mặc cô ấy làm…”

| |

(Dunghuy †)… Chà phung phí quá ! Sao lại đi tu chứ ? Cỡ như thầy, như soeur mà lo giúp đời, thì hay biết mấy?
Trong khi có bao nhiêu điều cần làm trong lãnh vực bác ái và cả trong việc loan báo Tin Mừng, người ta có thể làm mà không cần có những cam kết đặc biệt của đời tu… Phải chăng là một sự phung phí năng lực mà con người có thể thi thố và giúp ích cho Giáo Hội, vừa có lợi cho xã hội?
Thực ra, vấn nạn trên đã xưa như trái đất, thời nào cũng có người thắc mắc, có phần tâng bốc ông thầy, lấy lòng masoeur, hoặc hiểu đời tu cách sai lạc, hiểu và nhìn đời tu dưới lăng kính cầu lợi vật chất.
Nếu đem so sánh với Tin Mừng thánh Gioan, thì thắc mắc trên có khác gì lời cằn nhằn đầy giả dối của Giuđa khi tỏ ra tiếc xót bình dầu quý của cô Maria: “Phung phí quá! Nếu dùng tiền tương đương bình dầu đó mà giúp người nghèo thì hay biết mấy…” Và Chúa Giêsu đã trả lời : “Cứ để mặc cô ấy làm”.
Người đời quan niệm là như thế là do phần lớn chỉ thấy những cái lợi thực tế bề ngoài, chứ không nhận ra được giá trị và hiệu năng của bậc tu trì. Nhưng làm sao chứng minh được gía trị và hiệu năng ấy cho mọi người?
Xin được trả lời qua bốn vai trò của tu sĩ là: Hiển thị, yêu mến, trung gian và bóng mát.
1. Hiển thị
Trong Tông Huấn Đời Sống Thánh Hiến (25-03-1996), Đức Thánh Cha đã dùng đoạn Thánh Kinh tường thuật việc Chúa đem ba môn đệ thân tín lên núi Ta-bo và hiển dung trước mặt họ, để tỏ cho họ biết sự thật cuối cùng về Đức Ki-tô. Nhưng liền sau đó, ngài lại dẫn họ xuống với mọi người đang chờ đợi các mình.
Theo thiển ý của người viết, phải chăng Đức Thánh Cha ngụ ý muốn các tu sĩ phải học đòi Đức Ki-tô để cùng hiển dung với Người. Các môn đệ không được để ý tưởng dựng ba cái chòi che khuất, cũng không nằm bất tỉnh dưới đất. Vì Chúa đưa họ lên cao là để chiêm ngưỡng sự hiển dung của Người.
Đời tu, trước hết là một cuộc hiển dung, vì tu sĩ đã mặc lấy Đức Ki-tô và phản chiếu ánh linh quang của Ngài cho nhân loại
Điều mà đời tu có thể mang đến được cho con người mọi thời mọi nơi, dù dưới hình thức nào, chính là giúp cho họ thấy và cảm nghiệm được sự thật cuối cùng của họ: họ là con cái Thiên Chúa, đã được Đức Giê-su giải thoát và nay được mời gọi tiếp tục vượt qua cảnh nô lệ tối tăm để bước vào miền tự do và ánh sáng, một hành trình khởi đi từ dân Do-thái và đang được hoàn thành trong lịch sử hôm nay (x. Các Bài Suy Niệm p. 125).
Sự đóng góp của đời tu, trước hết là đóng góp cho chính Giáo Hội. Bằng chính cuộc sống triệt để của mình, tu sĩ nhắc nhở và làm hiển thị cho Giáo Hội và các Kitô hữu thấy ơn gọi và thân phận thật của Giáo Hội cũng như của mọi Kitô hữu, chính là trở thành con cái Thiên Chúa.
Đã nhiều lúc Giáo Hội bị hoàn cảnh bên ngoài lôi kéo tới mức quên mất hay không còn coi trọng ơn gọi căn bản ấy. Chính trong khi làm công việc nhắc nhở và hiển thị này, đời tu được nhìn nhận là đã diễn tả rõ ràng bản tính sâu xa của ơn gọi Kitô Giáo “là không chỉ đóng vai trò trợ giúp và nâng đỡ Giáo Hội như trong quá khứ trước đây, mà còn là ân huệ quý báu và cần thiết cho hiện tại và tương lai của Dân Chúa, vì đời tu nằm trong nếp sống, sự thánh thiện và sứ mạng của Dân Chúa một cách rất thâm sâu” (VC 3).
Thử hình dung xem Giáo Hội và các Kitô hữu đã có thể đi lệch xa mục tiêu và bản chất thật của mình tới mức nào, khi trong lịch sử, không xuất hiện kịp thời những con người tu trì và những đường lối tu hành thích hợp (x. Các Bài Suy Niệm p. 126).
2. Yêu mến
Thánh Phao-lô từng quả quyết về sự cao trọng và trường tồn của đức mến. Tất cả sẽ qua đi tất cả, chỉ có đức mến lưu danh muôn thuở và là tiếng thơm cho đời.
Hơn ai hết, đức mến của các tu sĩ phải vượt trên mọi mức độ có thể định nghĩa, nghĩa là yêu như Chúa yêu, yêu đến hy sinh cả tính mạng. Cho đi một cách nhưng không, không tính toán và hoàn toàn vô vị lợi – “không để lòng quảng đại gặp được lòng biết ơn”.
Thiên Chúa có thể dè dặt trước mọi hành động của con người, riêng về lòng mến thì luôn được Người đề cao khích lệ, cho dù những việc làm về lòng mến đôi khi có phần khác thường dưới con mắt người đời. Chúa đã từng trách Giu-đa vì ông cằn nhằn trước hành động chan chứa yêu mến của Maria (lấy dầu xức chân Chúa) và Chúa đã bảo: “Cứ để cô ấy làm…” – cứ để cô tha hồ làm mưa làm gió để thỏa mãn con tim dâng tràn sự yêu mến…và đã làm cho cả nhà nực mùi thơm (x. Ga 12,3).
“Những ai đã bị vẻ đẹp và lòng nhân hậu của Chúa thu hút, sẽ thấy việc làm mà người đời cho là phung phí kia, lại chính là một cách đáp trả hiển nhiên cho một mối tình, là một cách bày tỏ lòng tri ân vì đã được Chúa chọn cách đặc biệt để hiểu biết Con Chúa và chia sẻ sứ mạng của Ngài trong thế giới” (VC 104).
3. Trung gian
Con người trong bất cứ thời đại nào, lúc bình an hay đau khổ, đều không thể thiếu đời sống tâm linh, cho dù những cảm xúc về tâm linh đối với một số người không thường xuyên, nhưng ít nhiều hay hơn một lần, họ đã từng tìm đến cầu may, bái phúc nơi cửa chùa, đất thánh… Và mỗi lần muốn cầu xin hay tạ ơn điều gì với thần thánh thì họ thường nhờ đến các tu sĩ (theo tín ngưỡng của họ), để họ cầu nguyện cho. Và đương nhiên họ sẵn sàng đền công qua những lễ vật dâng cúng.
Tắt một lời, mọi người luôn quan niệm rằng những tu sĩ là những người ưu tuyển, mới xứng đáng đàm đạo với Thiên Chúa để cầu xin cho họ. Đó là một quan niệm đúng đắn và thực tế đang chứng minh như vậy. Vì thế, những tu sĩ đã được mang danh là trung gian chuyển cầu và trung gian tạ ơn: trung gian Thiên Chúa ban ơn lành cho nhân loại và trung gian dâng những lời khẩn nguyện, tạ ơn của nhân loại lên Thiên Chúa, thì họ phải thế nào để không bị mang tiếng là ‘hữu danh vô thực’, không để phụ lòng kỳ vọng của mọi người.
Sách Xuất Hành 17, 8-13 tường thuật việc dân Do-thái đánh nhau với quân Amalekh: Cứ mỗi lần ông Môi-sê giơ tay lên cầu nguyện thì quân của ông Giosuê chiến thắng, nhưng khi ông Môi-sê mỏi bỏ tay xuống thì dân Do-thái bị đánh tan tác. Khi đem so sánh hình ảnh này với các tu sĩ chuyên lo về cầu nguyện thì thấy vai trò trung gian và giá trị của họ cao quý dường nào. Thật vậy, nếu một ngày nào đó, tu sĩ cảm thấy mệt mỏi, không giơ tay lên để cầu nguyện nữa thì nhân loại sẽ khốn đốn vì sự dữ.
Có người cho rằng chẳng có thần minh nào cả, hoặc nếu có thì cũng chẳng có sự thưởng phạt gì. Vì kẻ ác cứ nhởn nhơ, xã hội cứ tục hóa, mà Thiên Chúa chẳng can thiệp gì, nếu có, tại sao Ngài không cảnh cáo, không can thiệp? Họ đã lầm, vì nếu Thiên Chúa cứ theo lẽ công thẳng mà xử trị như Đại Hồng Thủy, thì liệu còn có được bao nhiêu người còn sống? Bởi vì như tác giả Thánh Vịnh 142,2 đã viết: “Xin chớ đòi tôi tớ ra xét xử vì trước Thánh Nhan Chúa, chẳng có người nào là công chính”.
Thành phố lớn cỡ Sôđôm và Gômôra, mà chẳng kiếm cho đủ 5 người công chính, điều đó cho thấy số người xứng đáng trước trước mặt Thiên Chúa rất ít, và cũng cho thấy tình thương của Chúa rất bao la.
Rất may trong mọi thời đại (từ sau Chúa Giáng Sinh), không bao giờ vắng bóng các tu sĩ, các linh mục… và những con người đạo đức. Chính họ là những trung gian cầu xin sự tha thứ và xin Chúa ban muôn ơn lành cho nhân loại. Chính các tu sĩ (cách riêng là các Đan Sĩ) họ đang ngày đêm nói khó, ngày đêm mặc cả với Chúa như Abraham trong câu chuyện thành thành Sôđôm bị phá hủy (x. St 19, 23-32). Và có lẽ trong thế giới, dù có tội lỗi đến đâu, vẫn còn có những người ngày đêm hy sinh cầu nguyện để Chúa ban bình an cho nhân loại, dù không hoàn hảo, nhưng chắc chắn họ vẫn được Chúa ưu ái kể họ là “người công chính”. Nếu có mười người công chính thôi, thì Chúa sẽ tha cho cả thành Sôđôm, đang khi mọi nước trên thế giới hầu như đều có sự hiện diện của các tu sĩ, những người được kể là ưu tuyển của Thiên Chúa và theo một cách nào đó, có thể coi là “công chính”, thì làm sao Chúa nỡ đánh phạt thế giới khi hằng ngày vẫn có lớp lớp người giơ tay lên cầu xin sự tha thứ cho nhân loại. Người viết dám mạnh miệng nói rằng, nước Việt Nam vẫn mãi đứng vững vì khắp Trung, Nam, Bắc, đều có những Hội Dòng.
Như vậy, sứ vụ đặc biệt của tu sĩ mà hầu hết mọi tín hữu đều tin tưởng và kỳ vọng, đó là thay thế mọi nguời cách xứng đáng để dâng lên Thiên Chúa những nhu cầu của dân. Vì thế, chúng ta chẳng lạ gì việc người ta cứ đem tiền dâng cúng để nuôi các tu sĩ và đem lễ vật để xin các tu sĩ cầu nguyện cho.
4. Bóng mát.
Người viết xin được đưa ra một lập luận nho nhỏ từ đoạn Tin Mừng kể về dụ ngôn hạt cải: “Nước trời giống như hạt cải gieo xuống đất nhưng khi mọc lên thì thành cây rau lớn và chim trời có thể rủ nhau đến trú ẩn”. (x. Lc 13,18-19). Theo suy nghĩ của người viết, tuy cuộc sống âm thầm, nhưng các tu sĩ lại là chỗ dựa tinh thần cho những ai muốn tìm lại sự an tĩnh trong tâm hồn.
Trong những năm gần đây, nhiều người bắt đầu cảm thấy mệt mọi với cơn lốc thị trường, với cảnh xô bồ hối hả, với không gian ồn ào náo nhiệt. Nhiều người cảm thấy sự trống vắng và chán nản, họ bắt đầu tìm đến các chùa chiền và dòng tu để tìm sự an tĩnh, đặc biệt là sự bình an cho tâm hồn. Chính vì vậy mà hơn lúc nào hết, cây đại thụ của Giáo Hội cần tỏa bóng râm để làm giảm bớt sự căng thẳng nóng nực của thế giới, là nơi có thể làm thỏa mãn những nhu cầu tâm linh của con người. Không có gì ngạc nhiên khi các nhà khách của các Đan Viện quá tải vì khách đến tĩnh tâm quá đông, bởi vì khi ra về, hầu hết khách đều chân nhận rằng: Không gian Đan Viện làm cho tâm hồn họ lắng đọng, và đặc biệt mỗi lần tham dự giờ kinh chung với các thầy, các soeurs, lời kinh tiếng hát đã làm cho họ cảm thấy lòng thơ thới hân hoan, cảm nhận được một sự bình an khó tả.
Kết luận
Có nhiều cách phục vụ con người: chính trị gia thì vạch ra chính sách và đường lối cai trị, nhà kinh doanh thì mua bán trao đổi, nhà sản xuất thì làm ra hàng hóa phục vụ các nhu cầu đời sống, y bác sĩ thì chăm lo sức khỏe, bậc phụ huynh thì nuôi nấng bảo ban, các giáo viên thì khai tâm mở trí…, còn các tu sĩ thì có thể làm tất cả các việc ấy, nhưng trên hết, vẫn là làm sao để hiển thị cho mọi người biết chức vị làm con Thiên Chúa, cháy lửa mến yêu Chúa trong tha nhân, luôn giơ tay lên trời để lãnh muôn ơn lành cho thế giới và trở thành nơi đáng tin cậy cho mọi tâm hồn đến nương nhờ.
Đây không phải là một điều gì mới lạ hay là sáng kiến cá nhân, mà chính là đường mà chính Đức Giêsu- Thầy Chí Thánh đã đi. Các tu sĩ còn nhớ: khi giới thiệu Đức Giêsu là Con yêu dấu, Chúa Cha lập tức ra lệnh cho các Tông Đồ phải “vâng theo Ngài”, là phải bắt chước Ngài, phải đi cùng con đường của Ngài đã đi, nghĩa là thực thi trọn vẹn sứ vụ của mình.
Tu sĩ không thực hiện những sứ vụ này trong một thời gian giới hạn, hay là dễ thì làm khó thì lui, nhưng cương quyết thực hiện từng giây phút trong cuộc đời, biến nó thành một nếp sống vĩnh viễn và đóng dấu xác nhận trong trái tim đầy nhiệt huyết của mình. Có như thế, mới thay đổi được lối nhận thức thiển cận của nhiều người từng ca thán: đi tu là uổng phí tài năng, mà trái lại, họ cảm thấy an tâm và vui sướng vì có những tu sĩ tuyệt vời – không làm gì cả, nhưng lại làm tất cả…!
Hiền Lâm

Đọc tiếp ...

Bốn cây nến được đốt cháy to, lặng lẽ.

| |
Bầu không khí rất yên tĩnh, bạn có thể nghe thấy cuộc đối thoại chiến đấu:
Cây nến thứ nhất nói:
- Hòa bình!
Mặc dù ánh sáng của tôi, mọi người không thể giữ cho tôi, tôi nghĩ rằng tôi sẽ xóa.
Và giảm dần, từ từ, hoàn toàn bị xóa.
Cây nến thứ hai nói:
- Tên tôi là Đức Tin!
Đáng tiếc là tôi là khá cần thiết.
Mọi người không muốn biết tôi.
Nó làm cho không có ý nghĩa để tiếp tục cháy.
Khi kết thúc bài phát biểu của mình, gió gõ nhẹ vào nó, và nó đã đi ra ngoài.
3 ngọn nến ngắn và buồn lên tiếng
- I Am Love ( Agape )!
Tôi không có sức mạnh còn lại để ghi.
Mọi người làm cho tôi sang một bên, chỉ có thể nhìn thấy, để quên những người xung quanh bạn, người yêu họ.
Và không chờ đợi đi.
Đột nhiên ... một đứa trẻ bước vào và nhìn thấy ba ngọn nến không có ánh sáng.
- Nó là gì?
Bạn nên ghi và ở lại ánh sáng cho đến khi kết thúc.
Khi nói điều này, cô bắt đầu khóc.
Sau đó, ngọn nến thứ tư nói:
- Đừng sợ con.
Như tôi đã đốt cháy, chúng tôi thắp sáng những ngọn nến khác.
Tôi là Hy vọng.
Trẻ em với đôi mắt sáng, ngọn nến để thắp sáng và tất cả các ...
Hey! Khi bạn đọc của chúng tôi Agape , trong cầu nguyện và khi bạn lắng nghe của chúng tôi Agape âm nhạc , ngọn nến của 
niềm hy vọng không bao giờ đi bên trong bạn.
Agape mạnh mẽ!

Đọc tiếp ...